
(soonandlate)
Một buổi chiều anh đã nói yêu em
Cơn gió lặng nghe lời anh thổn thức
Tiếng yêu thương rạo rực ở trong lòng
Vạt nắng xa nơi cuối trời vàng vọt
Hoàng hôn nào nhuộm tím cả yêu thương…
Anh nhìn em chiều nay sao gần gũi
Giọt nắng vương tô đẹp mắt em cười
Khuôn mặt ấy đã bao lần anh ngắm
Miệng xinh kia líu ríu lúc bên anh
Anh đã ngỡ ta không còn khoảng cách
Nhưng sao vẫn mong được nói yêu em
Bởi cuộc sống đâu chỉ là đơn giản
Gặp nhau rồi tạm biệt lúc đêm khuya
Bởi anh cần một bàn tay nắm chặt
Nâng anh lên trong bóng tối cô đơn
Bởi anh mong trong đêm dài dằng dặc
Tiếng Dế kêu thêm lãng mạn tình yêu
Bởi anh cần những nụ hôn đắm đuối
Cho khát khao, cho khát vọng yêu thương
Bởi anh muốn thổi bùng lên ngọn lửa
Thiêu đốt anh bằng cháy bỏng đôi môi
Bởi anh cần những lời em êm ái
Vuốt ve anh trong suốt những đêm dài…
Em nhún vai đôi mắt long lanh lạ
Đôi môi xinh nở nụ cười khó tả
Câu nói “không!” liếc ngọt trái tim anh
Anh ngừng thở nghe lòng mình tê tái
Anh run lên nghe lòng mình buốt dại
Anh tan ra từng mảnh vỡ vụn rồi
Em hồn nhiên và vô tư, em hỏi
Anh buồn không khi em nói “không!”?
Anh mỉm cười nơi bờ môi lạnh ngắt
“Không buồn đâu, anh chẳng buồn gì!”
Cà phê đắng, cõi lòng anh quạnh vắng
Từng giọt buồn chảy đẫm cả trong tim
Anh đã hiểu tình yêu là như thế
Tiếng yêu thương chết lịm tự bao giờ…
Ngày đang đi và đêm sang vội vã
Mây đen kia vần vũ phía trời xa
Cơn gió nhẹ thổi lòng anh tơi tả
Cuốn bay xa đi lời tỏ tình buồn…
No comments:
Post a Comment