
Gần nửa đêm, Hun Soo vẫn chăm chú xem phim trên màn hình, Peter vẫn ngon giấc bên cạnh. Peter hơi co người lại và vùi đầu vào ngực Soo, tu thế giống một đứa trẻ hơn là một gã nhân tình.
Soo không nhớ được Peter là người đàn ông thứ mấy của cô trên đất Mỹ. Ngày đầu tiên đón cô di dân sang, cha cô dặn: "Đừng để bọn đàn ông lợi dụng!". Cô tuân lời cha, không bao giờ để đàn ông Mỹ lợi dụng, mà cô chỉ lợi dụng họ. Từ khi còn ở Hàn Quốc cô đã rất yêu thích nét đẹp của đàn ông châu Âu. Cô thích những đôi mắt xanh, những cánh mủi cao, những bờ ngực rộng. Và đàn ông Mỹ cũng rất thích cô. Có lẽ vì cô biết rõ đàn ông cần gì. Cô biết đưa ánh mắt thế nào thì đàn ông biết mình được mở lối.Cô biết cọ chân vào đâu thì đàn ông bất ngờ hiều rằng cô không thuần Hàn Quốc. Cô biết tạo ra tiếng động gì thì đàn ông điên lên để chứng tỏ mình là một con sư tử. Cô thích cọ môi vào chiếc cằm còn lởm chởm râu cứng. Cô thích tựa má vào những thớ cơ săn chắc. Cô thích luồn tay vào mớ tóc hung mềm mại.
Cô xem đàn ông như những tác phẩm của tạo hóa cần được thụ hưởng gần. Họ xem cô là gì thì cô không quan tâm. Cha cô sẽ xem cô ra sao khi biết chuyện cô cũng không quan tâm. Mà người vợ kế cũng không cho ông có thời gian để tìm hiểu đứa con gái mà ông bảo lãnh qua Mỹ như một cách trả nợ cho người vợ bị ông hắt hủi. Cứ thế Soo đã hưởng thụ gần rất nhiều tác phẩm. Cô không quan trọng tìm cách liên lạc lại với họ. Thậm chí cô không nhớ tên họ. Thay vào đó cô gọi tên họ bằng thứ gì đó mà cô thật sự ấn tượng về họ. Cũng không cần gọi ra vì cô không cần phải đề cập đến họ với ai. Cô hầu như không giao du với ai trên xứ sở này.
Peter là một trường hợp lạ. Cô nhớ tên Peter. Cô nhớ rằng Peter thích mướn một cuốn phim về nhà xem (mà thật ra chưa bao giờ hai người xem hết được một bộ phim). Cô nhớ rằng Peter rất thích hôn và hôn rất lâu. Cô nhớ rằng Peter không rời cô ngay sau mọi việc mà thường ôm cô và ngủ rất an lành. Mấy hôm trước Peter gọi, nói là muốn gặp cô. Cô cũng thoáng thấy rằng mình nhớ Peter nên đã nhận lời. Hôm nay Peter phải làm việc 12 tiếng đến tận chín giờ. Cũng như lần trước, Peter cũng cùng cô mướn một bộ phim lãng mạn về xem. Có lẽ ngày làm việc quá mệt đã làm cho Peter ngủ bên cạnh cô ngay sau khi mở phim được vài phút.
Soo nằm yên, tựa đầu cao hơn Peter để theo dõi bộ phim. Cô nhìn lại phòng của Peter. Đó là một căn phòng ngăn nắp thậm chí hơi quá ngăn nắp so với một gã trai độc thân 24 tuổi. Ánh đèn vàng rất ấm và diệu. Rèm cửa khép hờ chỉ đủ hắt vào phòng một tia rất yếu của đèn đường. Soo với tay lấy một tấm ảnh của Peter đặt cạnh giường. Hình chụp lúc Peter chỉ khoảng 14 tuổi. Lúc đó Peter như một thiên thần thường được vẽ trong các bức tranh kinh điển.
Lòng Hun Soo lúc này rất bình yên. Cô choàng tay mân mê cánh tay của Peter đang đặt hờ lên cô. Soo thích cảm giác này. Cô thấy vui khi có một người nằm ngủ an lành bên cạnh mình. Cô chưa bao giờ thật sự dám thả mình ngủ một giấc yên lành bên cạnh ai. Sau những lần thụ hưởng, cô thường thấy cô đơn hơn trước đó. Khi nỗi cô đơn lớn quá, cô đốt một điếu thuốc, cố lấp đầy mình bằng làn khói cay rồi càng không bình yên. Giờ đây, khi Peter nằm ngủ ngoan hiền bên cạnh, cô lại thấy lòng mình vui hơn. Cô thấy tự hào khi mang lại cảm giác tin tưởng mà một người có thể nằm ngủ bên cạnh mình. Peter đang co mình trong trạng thái bào thai, nhìn hoàn toàn thánh thiện như khi Peter 14 tuổi. Một ý nghĩ trong lành về giấc ngủ bên một người bạn lướt qua đầu Soo. Bỗng cô nhớ rằng khi 14 tuổi cô và Peter vẫn chưa thấy cô đơn như bây giờ.
No comments:
Post a Comment